TIN TỨC

fanpage

Thống kê truy cập

  • Online: 58
  • Hôm nay: 1191
  • Tháng: 42095
  • Tổng truy cập: 3837616
Chi tiết bài viết

The Taiwan Temptation

Why Beijing Might Resort to Force

For more than 70 years, China and Taiwan have avoided coming to blows. The two entities have been separated since 1949, when the Chinese Civil War, which had begun in 1927, ended with the Communists’ victory and the Nationalists’ retreat to Taiwan. Ever since, the strait separating Taiwan from mainland China—81 miles wide at its narrowest—has been the site of habitual crises and everlasting tensions, but never outright war. For the past decade and a half, cross-strait relations have been relatively stable. In the hopes of persuading the Taiwanese people of the benefits to be gained through a long-overdue unification, China largely pursued its long-standing policy of “peaceful reunification,” enhancing its economic, cultural, and social ties with the island.

To help the people of Taiwan see the light, Beijing sought to isolate Taipei internationally, offering economic inducements to the island’s allies if they agreed to abandon Taipei for Beijing. It also used its growing economic leverage to weaken Taipei’s position in international organizations and to ensure that countries, corporations, universities, and individuals—everyone, everywhere, really—adhered to its understanding of the “one China” policy. As sharp as these tactics were, they stopped well short of military action. And although Chinese officials always maintained that they had a right to use force, that option seemed off the table. 

In recent months, however, there have been disturbing signals that Beijing is reconsidering its peaceful approach and contemplating armed unification. Chinese President Xi Jinping has made clear his ambition to resolve the Taiwan issue, grown markedly more aggressive on issues of sovereignty, and ordered the Chinese military to increase its activity near the island. He has also fanned the flames of Chinese nationalism and allowed discussion of a forceful takeover of Taiwan to creep into the mainstream of the Chinese Communist Party (CCP). The palpable shift in Beijing’s thinking has been made possible by a decades-long military modernization effort, accelerated by Xi, aimed at allowing China to force Taiwan back into the fold. Chinese forces plan to prevail even if the United States, which has armed Taiwan but left open the question of whether it would defend it against an attack, intervenes militarily. Whereas Chinese leaders used to view a military campaign to take the island as a fantasy, now they consider it a real possibility.

Stay informed.

U.S. policymakers may hope that Beijing will balk at the potential costs of such aggression, but there are many reasons to think it might not. Support for armed unification among the Chinese public and the military establishment is growing. Concern for international norms is subsiding. Many in Beijing also doubt that the United States has the military power to stop China from taking Taiwan—or the international clout to rally an effective coalition against China in the wake of Donald Trump’s presidency. Although a Chinese invasion of Taiwan may not be imminent, for the first time in three decades, it is time to take seriously the possibility that China could soon use force to end its almost century-long civil war. 

“NO OPTION IS EXCLUDED”

Those who doubt the immediacy of the threat to Taiwan argue that Xi has not publicly declared a timeline for unification—and may not even have a specific one in mind. Since 1979, when the United States stopped recognizing Taiwan, China’s policy has been, in the words of John Culver, a retired U.S. intelligence officer and Asia analyst, “to preserve the possibility of political unification at some undefined point in the future.” Implied in this formulation is that China can live with the status quo—a de facto, but not de jure, independent Taiwan—in perpetuity. 

But although Xi may not have sent out a save-the-date card, he has clearly indicated that he feels differently about the status quo than his predecessors did. He has publicly called for progress toward unification, staking his legitimacy on movement in that direction. In 2017, for instance, he announced that “complete national reunification is an inevitable requirement for realizing the great rejuvenation of the Chinese nation,” thus tying Taiwan’s future to his primary political platform. Two years later, he stated explicitly that unification is a requirement for achieving the so-called Chinese dream. 

Xi has also made clear that he is more willing than his predecessors to use force. In a major speech in January 2019, Xi called the current political arrangement “the root cause of cross-strait instability” and said that it “cannot go on generation to generation.” Chinese scholars and strategists I have spoken to in Beijing say that although there is no explicit timeline, Xi wants unification with Taiwan to be part of his personal legacy. When asked about a possible timeline by an Associated Press journalist in April, Le Yucheng, China’s vice foreign minister, did not attempt to assuage concerns of an imminent invasion or deny the shift in mood in Beijing. Instead, he took the opportunity to reiterate that national unification “will not be stopped by anyone or any force” and that while China will strive for peaceful unification, it does not “pledge to give up other options. No option is excluded.”

Chinese leaders, including Xi, regularly extol the virtues of integration and cooperation with Taiwan, but the prospects for peaceful unification have been dwindling for years. Fewer and fewer Taiwanese see themselves as Chinese or desire to be a part of mainland China. The reelection in January 2020 of Taiwanese President Tsai Ing-wen, who favors pursuing more cautious ties with China, reinforced Beijing’s fears that the people of Taiwan will never willingly come back to the motherland. The death knell for peaceful unification came in June 2020, however, when China exerted sweeping new powers over Hong Kong through a new national security law. Hong Kong’s “one country, two systems” formula was supposed to provide an attractive template for peaceful unification, but Beijing’s crackdown there demonstrated clearly why the Taiwanese have been right to reject such an arrangement. 

Many in Beijing doubt that the United States has the military power to stop China from taking Taiwan.

Chinese leaders will continue to pay lip service to peaceful unification until the day the war breaks out, but their actions increasingly suggest that they have something else in mind. As tensions with the United States have heated up, China has accelerated its military operations in the vicinity of Taiwan, conducting 380 incursions into the island’s air defense identification zone in 2020 alone. In April of this year, China sent its largest-ever fleet, 25 fighters and bombers, into Taiwan’s air defense identification zone. Clearly, Xi is no longer trying to avoid escalation at all costs now that his military is capable of contesting the U.S. military presence in the region. Long gone are the days of the 1996 crisis over Taiwan, when the United States dispatched two aircraft carrier battle groups to sail near the strait and China backed off. Beijing did not like being deterred back then, and it spent the next 25 years modernizing its military so that it would not be so next time.  

Much of that modernization, including updates to hardware, organization, force structure, and training, was designed to enable the People’s Liberation Army to invade and occupy Taiwan. Xi expanded the military’s capabilities further, undertaking the most ambitious restructuring of the PLA since its founding, aimed specifically at enabling Chinese forces to conduct joint operations in which the air force, the navy, the army, and the strategic rocket force fight seamlessly together, whether during an amphibious landing, a blockade, or a missile attack—exactly the kinds of operations needed for armed unification. Xi urgently pushed these risky reforms, many unpopular with the military, to ensure that the PLA could fight and win wars by 2020.

The voices in Beijing arguing that it is time to use these newfound military capabilities against Taiwan have grown louder, a telling development in an era of greater censorship. Several retired military officers have argued publicly that the longer China waits, the harder it will be to take control of Taiwan. Articles in state-run news outlets and on popular websites have likewise urged China to act swiftly. And if public opinion polls are to be believed, the Chinese people agree that the time has come to resolve the Taiwan issue once and for all. According to a survey by the state-run Global Times, 70 percent of mainlanders strongly support using force to unify Taiwan with the mainland, and 37 percent think it would be best if the war occurred in three to five years. 

The Chinese analysts and officials I have spoken to have revealed similar sentiments. Even moderate voices have admitted that not only are calls for armed unification proliferating within the CCP but also they themselves have recommended military action to senior Chinese leadership. Others in Beijing dismiss concerns about a Chinese invasion as overblown, but in the same breath, they acknowledge that Xi is surrounded by military advisers who tell him with confidence that China can now regain Taiwan by force at an acceptable cost. 

BATTLE READY

Unless the United States or Taiwan moves first to alter the status quo, Xi will likely consider initiating armed unification only if he is confident that his military can successfully gain control of the island. Can it? 

The answer is a matter of debate, and it depends on what it would take to compel Taiwan’s capitulation. Beijing is preparing for four main campaigns that its military planners believe could be necessary to take control of the island. The first consists of joint PLA missile and airstrikes to disarm Taiwanese targets—initially military and government, then civilian—and thereby force Taipei’s submission to Chinese demands. The second is a blockade operation in which China would attempt to cut the island off from the outside world with everything from naval raids to cyberattacks. The third involves missile and airstrikes against U.S. forces deployed nearby, with the aim of making it difficult for the United States to come to Taiwan’s aid in the initial stages of the conflict. The fourth and final campaign is an island landing effort in which China would launch an amphibious assault on Taiwan—perhaps taking its offshore islands first as part of a phased invasion or carpet bombing them as the navy, the army, and the air force focused on Taiwan proper. 

Among defense experts, there is little debate about China’s ability to pull off the first three of these campaigns—the joint strike, the blockade, and the counterintervention mission. Neither U.S. efforts to make its regional bases more resilient nor Taiwanese missile defense systems are any match for China’s ballistic and cruise missiles, which are the most advanced in the world. China could quickly destroy Taiwan’s key infrastructure, block its oil imports, and cut off its Internet access—and sustain such a blockade indefinitely. According to Lonnie Henley, a retired U.S. intelligence officer and China specialist, “U.S. forces could probably push through a trickle of relief supplies, but not much more.” And because China has such a sophisticated air defense system, the United States would have little hope of regaining air or naval superiority by attacking Chinese missile transporters, fighters, or ships. 

But China’s fourth and final campaign—an amphibious assault on the island itself—is far from guaranteed to succeed. According to a 2020 U.S. Department of Defense report, “China continues to build capabilities that would contribute to a full-scale invasion,” but “an attempt to invade Taiwan would likely strain China’s armed forces and invite international intervention.” The then commander of U.S. Indo-Pacific Command, Philip Davidson, said in March that China will have the ability to successfully invade Taiwan in six years. Other observers think it will take longer, perhaps until around 2030 or 2035. 

The voices in Beijing arguing that it is time to use newfound military capabilities against Taiwan have grown louder.

What everyone agrees is that China has made significant strides in its ability to conduct joint operations in recent years and that the United States needs adequate warning to mount a successful defense. As Beijing hones its spoofing and jamming technologies, it may be able to scramble U.S. early warning systems and thereby keep U.S. forces in the dark in the early hours of an attack. Xi’s military reforms have improved China’s cyberwarfare and electronic warfare capabilities, which could be trained on civilian, as well as military, targets. As Dan Coats, then the U.S. director of national intelligence, testified in 2019, Beijing is capable of offensive cyberattacks against the United States that would cause “localized, temporary disruptive effects on critical infrastructure.” China’s offensive weaponry, including ballistic and cruise missiles, could also destroy U.S. bases in the western Pacific in a matter of days.

In light of these enhanced capabilities, many U.S. experts worry that China could take control of Taiwan before the United States even had a chance to react. Recent war games conducted by the Pentagon and the RAND Corporation have shown that a military clash between the United States and China over Taiwan would likely result in a U.S. defeat, with China completing an all-out invasion in just days or weeks.

Ultimately, on the question of whether China will use force, Chinese leaders’ perceptions of their chances of victory will matter more than their actual chances of victory. For that reason, it is bad news that Chinese analysts and officials increasingly express confidence that the PLA is well prepared for a military confrontation with the United States over Taiwan. Although Chinese strategists acknowledge the United States’ general military superiority, many have come to believe that because China is closer to Taiwan and cares about it more, the local balance of power tips in Beijing’s favor. 

As U.S.-Chinese tensions have risen, China’s state-sponsored media outlets have grown more vocal in their praise for the country’s military capabilities. In April, the Global Times described an unnamed military expert saying that “the PLA exercises are not only warnings, but also show real capabilities and pragmatically practicing reunifying the island if it comes to that.” If China chooses to invade, the analyst added, the Taiwanese military “won’t stand a chance.”

GO FAST, GO SLOW

Once China has the military capabilities to finally solve its Taiwan problem, Xi could find it politically untenable not to do so, given the heightened nationalism of both the CCP and the public. At this point, Beijing will likely work its way up to a large-scale military campaign, beginning with “gray zone” tactics, such as increased air and naval patrols, and continuing on to coercive diplomacy aimed at forcing Taipei to negotiate a political resolution. 

Psychological warfare will also be part of Beijing’s playbook. Chinese exercises around Taiwan not only help train the PLA but also wear down Taiwan’s military and demonstrate to the world that the United States cannot protect the island. The PLA wants to make its presence in the Taiwan Strait routine. The more common its activities there become, the harder it will be for the United States to determine when a Chinese attack is imminent, making it easier for the PLA to present the world with a fait accompli.

At the same time that it ramps up its military activities in the strait, China will continue its broader diplomatic campaign to eliminate international constraints on its ability to use force, privileging economic rights over political ones in its relations with other countries and within international bodies, downplaying human rights, and, above all, promoting the norms of sovereignty and noninterference in internal affairs. Its goal is to create the narrative that any use of force against Taiwan would be defensive and justified given Taipei’s and Washington’s provocations. All these coercive and diplomatic efforts will move China closer to unification, but they won’t get it all the way there. Taiwan is not some unoccupied atoll in the South China Sea that China can successfully claim so long as other countries do not respond militarily. China needs Taiwan’s complete capitulation, and that will likely require a significant show of force. 

 

A soldier from the Chinese People's Liberation Army in Shihezi, Xinjiang, December 2019Stringer / TPX Images of the Day / Reuters

Một người lính thuộc Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc ở Shihezi, Tân Cương, tháng 12 năm 2019 Stringer / TPX Hình ảnh trong ngày / Reuters

If Beijing decides to initiate a campaign to forcibly bring Taiwan under Chinese sovereignty, it will try to calibrate its actions to discourage U.S. intervention. It might, for example, begin with low-cost military options, such as joint missile and airstrikes, and only escalate to a blockade, a seizure of offshore islands, and, finally, a full-blown invasion if its earlier actions fail to compel Taiwan to capitulate. Conducted slowly over the course of many months, such a gradual approach to armed unification would make it difficult for the United States to mount a strong response, especially if U.S. allies and partners in the region wish to avoid a war at all costs. A gradual, coercive approach would also force Washington to initiate direct hostilities between the two powers. And if China has not fired a shot at U.S. forces, the United States would find it harder to make the case at home and in Asian capitals for a U.S. military intervention to turn back a slow-motion Chinese invasion. An incremental approach would have domestic political benefits for Beijing, as well. If China received more international pushback than expected or became embroiled in a campaign against the United States that started to go badly, it would have more opportunities to pull back and claim “mission accomplished.”  

But China could decide to escalate much more rapidly if it concluded that the United States was likely to intervene militarily regardless of whether Beijing moved swiftly or gradually. Chinese military strategists believe that if they give the United States time to mobilize and amass firepower in the vicinity of the Taiwan Strait, China’s chances of victory will decrease substantially. As a result, they could decide to preemptively hit U.S. bases in the region, crippling Washington’s ability to respond.

In other words, U.S. deterrence—to the extent that it is based on a credible threat to intervene militarily to protect Taiwan—could actually incentivize an attack on U.S. forces once Beijing has decided to act. The more credible the American threat to intervene, the more likely China would be to hit U.S. forces in the region in its opening salvo. But if China thought the United States might stay out of the conflict, it would decline to attack U.S. forces in the region, since doing so would inevitably bring the United States into the war. 

WISHFUL THINKING

What might dissuade Xi from pursuing armed unification, if not U.S. military might? Most Western analysts believe that Xi’s devotion to his signature plan to achieve the “Chinese dream” of “national rejuvenation,” which requires him to maintain economic growth and improve China’s international standing, will deter him from using military force and risking derailing his agenda. They argue that the economic costs of a military campaign against Taiwan would be too high, that China would be left completely isolated internationally, and that Chinese occupation of the island would tie up Beijing for decades to come. 

But these arguments about the cost of armed unification are based more on American projections and wishful thinking than on fact. A protracted, high-intensity conflict would indeed be costly for China, but Chinese war planners have set out to avoid this scenario; China is unlikely to attack Taiwan unless it is confident that it can achieve a quick victory, ideally before the United States can even respond. 

Even if China found itself in a protracted war with the United States, however, Chinese leaders may believe they have social and economic advantages that would enable them to outlast the Americans. They see the Chinese people as more willing to make sacrifices for the cause of Taiwan than the American people. Some argue, too, that China’s large domestic market makes it less reliant on international trade than many other countries. (The more China economically decouples from the United States and the closer it gets to technological self-sufficiency, the greater this advantage will be.) Chinese leaders could also take comfort in their ability to quickly transition to an industrial wartime footing. The United States has no such ability to rapidly produce military equipment.

International isolation and coordinated punishment of Beijing might seem like a greater threat to Xi’s great Chinese experiment. Eight of China’s top ten trading partners are democracies, and nearly 60 percent of China’s exports go to the United States and its allies. If these countries responded to a Chinese assault on Taiwan by severing trade ties with China, the economic costs could threaten the developmental components of Xi’s rejuvenation plan.

Once China has the military capabilities to solve its Taiwan problem, Xi could find it politically untenable not to do so.

But Chinese leaders have good reason to suspect that international isolation and opprobrium would be relatively mild. When China began to cultivate strategic partnerships in the mid-1990s, it required other countries and organizations, including the European Union, to sign long-term agreements to prioritize these relationships and proactively manage any tensions or disruptions. All these agreements mention trade, investment, economic cooperation, and working together in the United Nations. Most include provisions in support of Beijing’s position on Taiwan. (Since 1996, China has convinced more than a dozen countries to switch their diplomatic recognition to Beijing, leaving Taiwan with only 15 remaining allies.) In other words, many of China’s most important trading partners have already sent a strong signal that they will not let Taiwan derail their relationships with Beijing. 

Whether compelling airlines to take Taiwan off their maps or pressuring Paramount Pictures to remove the Taiwanese flag from the Top Gun hero Maverick’s jacket, China has largely succeeded in convincing many countries that Taiwan is an internal matter that they should stay out of. Australia has been cautious about expanding its military cooperation with the United States and reluctant even to consider joint contingency planning over Taiwan (although the tide seems to be shifting in Canberra). Opinion polls show that most Europeans value their economic ties with China and the United States roughly the same and don’t want to be caught in the middle. Southeast Asia feels similarly, with polls showing that the majority of policymakers and thought leaders from member states of the Association of Southeast Asian Nations believe the best approach to U.S.-Chinese sparring is for the association to “enhance its own resilience and unity to fend off their pressures.” One South Korean official put it more memorably in an interview with The Atlantic, comparing the need to pick sides in the U.S.-Chinese dispute to “asking a child whether you like your dad or your mom.” Such attitudes suggest that the United States would struggle to convince its allies to isolate China. And if the international reaction to Beijing’s crackdowns in Hong Kong and Xinjiang is any indication, the most China can expect after an invasion of Taiwan are some symbolic sanctions and words of criticism. 

The risk that a bloody insurgency in Taiwan will drag on for years and drain Beijing of resources is no more of a deterrent—and the idea that it would be says more about the United States’ scars from Afghanistan and Iraq than about likely scenarios for Taiwan. The PLA’s military textbooks assume the need for a significant campaign to consolidate power after its troops have landed and broken through Taiwan’s coastal defenses, but they do not express much concern about it. This may be because although the PLA has not fought a war since 1979, China has ample experience with internal repression and dedicates more resources to that mission than to its military. The People’s Armed Police boasts at least 1.5 million members, whose primary mission is suppressing opposition. Compared with the military task of invading and seizing Taiwan in the first place, occupying it probably looks like a piece of cake.

For all these reasons, Xi may believe he can regain control of Taiwan without jeopardizing his Chinese dream. It is telling that in the flood of commentary on Taiwan that has come out of China in recent months, few articles have mentioned the costs of war or the potential reaction from the international community. As one retired high-level military officer explained to me recently, China’s main concern isn’t the costs; it’s sovereignty. Chinese leaders will always fight for what is theirs. And if China defeats the United States along the way, it will become the new dominant power in the Asia-Pacific. The prospects are tantalizing. The worst-case scenario, moreover, is that the United States reacts more quickly and effectively than expected, forcing China to declare victory after limited gains and go home. Beijing would live to capture Taiwan another day. 

NO EXIT

These realities make it very difficult for the United States to alter China’s calculus on Taiwan. Richard Haass and David Sacks of the Council on Foreign Relations have argued in Foreign Affairs that the United States could improve cross-strait deterrence by ending its long-standing policy of “strategic ambiguity”—that is, declining to state specifically whether and how it would come to Taiwan’s defense. But the main problem is not U.S. resolve, since Chinese leaders already assume the United States will intervene. What matters to Xi and other top Chinese leaders is whether they think the PLA can prevail even in the face of U.S. intervention. For that reason, successful deterrence requires convincing China that the United States can prevent it from achieving its military objectives in Taiwan, a difficult undertaking that would come with its own downsides and potential risks. 

One way to convince Beijing would be to develop the capabilities to physically stop it from taking Taiwan—deterrence by denial. This would involve positioning missile launchers and armed drones near Taiwan and more long-range munitions, especially antiship weapons, in places such as Guam, Japan, and the Philippines. These weapons would help repel a Chinese amphibious and air assault in the initial stages of an attack. If Chinese leaders knew their forces could not physically make it across the strait, they would not consider trying unless Taiwan took the truly unacceptable step of declaring independence. 

The United States would also need to invest heavily in intelligence, surveillance, and reconnaissance in the region. The attractiveness of a full-on invasion from China’s perspective lies in the possibility of surprise: the United States may not be able to respond militarily until after Beijing has taken control of the island and the war is over. Leaving aside the operational challenges of such a response, it would be politically difficult for any U.S. president to authorize an attack on China when no shots were being fired at the time. 

Xi may believe he can regain control of Taiwan without jeopardizing his Chinese dream.

An enhanced U.S. military and intelligence presence in the Indo-Pacific would be sufficient to deter most forms of armed unification, but it wouldn’t prevent China from using force altogether. Beijing could still try to use missile strikes to convince Taiwan to bend to its will. To deter all Chinese military aggression, the United States would therefore need to be prepared to destroy China’s missile batteries—which would involve U.S. strikes on the Chinese mainland. Even if U.S. intelligence capabilities improve, the United States would risk mistaking Chinese military exercises for preparations for an invasion—and igniting a war by mistake. China knows this and may conclude the United States would not take the chance. 

The most effective way to deter Chinese leaders from attacking Taiwan is also the most difficult: to convince them that armed unification would cost China its rejuvenation. And the United States cannot do this alone. Washington would need to persuade a large coalition of allies to commit to a coordinated economic, political, and military response to any Chinese aggression. And that, unfortunately, remains a remote possibility, since many countries are unwilling to risk their economic prospects, let alone a major-power war, in order to defend a small democratic island. 

Ultimately, then, there is no quick and easy fix to the escalating tensions across the strait. The only way the United States can ensure Taiwan’s security is to make an invasion impossible for Beijing or to convince Chinese leaders that using force will cause them to be pariahs. For the last 25 years, however, Beijing has sought to prevent Washington from doing either. Unfortunately for Taiwan, only now is the United States waking up to the new reality. 

 

Sự cám dỗ của Đài Loan - Tại sao Beijing Might Resort bắt buộc

Bởi Oriana Skylar Mastro

 Trong hơn 70 năm, Trung Quốc và Đài Loan đã tránh được đòn. Hai thực thể đã bị tách ra từ năm 1949, khi Nội chiến Trung Quốc bắt đầu vào năm 1927, kết thúc với chiến thắng của phe Cộng sản và phe Quốc dân rút lui về Đài Loan. Ever since, the strait separating Taiwan from mainland China—81 miles wide at its narrowest—has been the site of habitual crises and everlasting tensions, but never outright war. Trong một thập kỷ rưỡi qua, quan hệ hai bờ eo biển tương đối ổn định. Với hy vọng thuyết phục người dân Đài Loan về những lợi ích thu được từ quá trình thống nhất đã quá lâu, Trung Quốc chủ yếu theo đuổi chính sách lâu đời là “thống nhất hòa bình”, tăng cường quan hệ kinh tế, văn hóa và xã hội với hòn đảo này.

Để giúp người dân Đài Loan nhìn thấy ánh sáng, Bắc Kinh đã tìm cách cô lập Đài Bắc trên bình diện quốc tế, đưa ra các biện pháp gây rối kinh tế cho các đồng minh của hòn đảo nếu họ đồng ý từ bỏ Đài Bắc cho Bắc Kinh. Nó cũng sử dụng đòn bẩy kinh tế ngày càng tăng của mình để làm suy yếu vị thế của Đài Bắc trong các tổ chức quốc tế và để đảm bảo rằng các quốc gia, tập đoàn, trường đại học và cá nhân - mọi người, ở mọi nơi, thực sự - tuân thủ sự hiểu biết của mình về chính sách “một Trung Quốc”. Các chiến thuật này sắc bén như vậy, họ đã ngăn chặn rất tốt các hành động quân sự. Và mặc dù các quan chức Trung Quốc luôn khẳng định rằng họ có quyền sử dụng vũ lực, nhưng lựa chọn đó dường như không cần bàn cãi.

Tuy nhiên, trong những tháng gần đây, đã có những tín hiệu đáng lo ngại cho thấy Bắc Kinh đang xem xét lại cách tiếp cận hòa bình và dự tính thống nhất vũ trang. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã thể hiện rõ tham vọng giải quyết vấn đề Đài Loan, mạnh tay hơn rõ rệt trong các vấn đề chủ quyền và ra lệnh cho quân đội Trung Quốc tăng cường hoạt động gần hòn đảo này. Ông cũng đã thổi bùng ngọn lửa của chủ nghĩa dân tộc Trung Quốc và cho phép thảo luận về một cuộc tiếp quản mạnh mẽ Đài Loan để len lỏi vào dòng chính của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Sự thay đổi rõ ràng trong tư duy của Bắc Kinh đã được thực hiện nhờ nỗ lực hiện đại hóa quân sự kéo dài hàng thập kỷ, do ông Tập đẩy mạnh, nhằm cho phép Trung Quốc buộc Đài Loan trở lại thế trận. Các lực lượng Trung Quốc có kế hoạch chiếm ưu thế ngay cả khi Hoa Kỳ, quốc gia đã trang bị vũ khí cho Đài Loan nhưng vẫn để ngỏ câu hỏi liệu họ có bảo vệ nó trước một cuộc tấn công, can thiệp quân sự hay không. Trong khi các nhà lãnh đạo Trung Quốc từng coi chiến dịch quân sự chiếm đảo là một điều viển vông, thì nay họ coi đó là một khả năng có thật.

Các nhà hoạch định chính sách của Hoa Kỳ có thể hy vọng rằng Bắc Kinh sẽ tránh được những chi phí tiềm tàng của hành động gây hấn như vậy, nhưng có nhiều lý do để cho rằng điều đó có thể không xảy ra. Sự ủng hộ cho việc thống nhất vũ trang trong công chúng Trung Quốc và việc thành lập quân đội ngày càng tăng. Mối quan tâm đối với các chuẩn mực quốc tế đang giảm dần. Nhiều người ở Bắc Kinh cũng nghi ngờ rằng Hoa Kỳ có đủ sức mạnh quân sự để ngăn Trung Quốc chiếm Đài Loan - hoặc sức mạnh quốc tế để tập hợp một liên minh hiệu quả chống lại Trung Quốc sau nhiệm kỳ tổng thống của Donald Trump. Mặc dù một cuộc xâm lược Đài Loan của Trung Quốc có thể chưa xảy ra, nhưng đây là lần đầu tiên sau ba thập kỷ, đã đến lúc phải nghiêm túc xem xét khả năng Trung Quốc có thể sớm sử dụng vũ lực để chấm dứt cuộc nội chiến kéo dài gần một thế kỷ của mình.

U.S. policymakers may hope that Beijing will balk at the potential costs of such aggression, but there are many reasons to think it might not. Support for armed unification among the Chinese public and the military establishment is growing. Concern for international norms is subsiding. Many in Beijing also doubt that the United States has the military power to stop China from taking Taiwan—or the international clout to rally an effective coalition against China in the wake of Donald Trump’s presidency. Although a Chinese invasion of Taiwan may not be imminent, for the first time in three decades, it is time to take seriously the possibility that China could soon use force to end its almost century-long civil war. 

 “KHÔNG CÓ LỰA CHỌN ĐƯỢC LOẠI TRỪ”

Những người nghi ngờ tính tức thời của mối đe dọa đối với Đài Loan cho rằng ông Tập đã không công khai thời gian thống nhất — và thậm chí có thể không có một lịch trình cụ thể trong đầu. Kể từ năm 1979, khi Hoa Kỳ ngừng công nhận Đài Loan, chính sách của Trung Quốc, theo lời của John Culver, một sĩ quan tình báo Hoa Kỳ đã nghỉ hưu và là nhà phân tích châu Á, là “duy trì khả năng thống nhất chính trị tại một số thời điểm không xác định trong tương lai”. Ngụ ý trong công thức này là Trung Quốc có thể sống với hiện trạng - một Đài Loan độc lập trên thực tế, nhưng không phải trên thực tế, - vĩnh viễn.

Nhưng mặc dù ông Tập có thể không gửi một tấm thẻ lưu lại thời đại, nhưng ông đã chỉ ra rõ ràng rằng ông cảm thấy khác về hiện trạng so với những người tiền nhiệm của mình. Ông đã công khai kêu gọi tiến bộ thống nhất, khẳng định tính hợp pháp của mình trong việc vận động theo hướng đó. Chẳng hạn, vào năm 2017, ông tuyên bố rằng “thống nhất đất nước hoàn toàn là yêu cầu tất yếu để hiện thực hóa sự trẻ hóa to lớn của đất nước Trung Quốc,” do đó gắn tương lai của Đài Loan vào cương lĩnh chính trị chính của ông. Hai năm sau, ông tuyên bố rõ ràng rằng thống nhất là một yêu cầu để đạt được cái gọi là giấc mơ Trung Hoa.

Ông Tập cũng đã nói rõ rằng ông sẵn sàng sử dụng vũ lực hơn những người tiền nhiệm. Trong một bài phát biểu lớn vào tháng 1 năm 2019, ông Tập đã gọi thỏa thuận chính trị hiện tại là “nguyên nhân sâu xa của sự bất ổn xuyên eo biển” và nói rằng nó “không thể tiếp diễn thế hệ này sang thế hệ khác”.

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc, bao gồm cả ông Tập, thường xuyên đề cao những ưu điểm của hội nhập và hợp tác với Đài Loan, nhưng triển vọng thống nhất hòa bình đã bị thu hẹp trong nhiều năm. Ngày càng ít người Đài Loan coi mình là người Trung Quốc hoặc mong muốn trở thành một phần của Trung Quốc đại lục. Sự tái đắc cử vào tháng 1 năm 2020 của Tổng thống Đài Loan Tsai Ing-wen, người ủng hộ việc theo đuổi các mối quan hệ thận trọng hơn với Trung Quốc, củng cố lo ngại của Bắc Kinh rằng người dân Đài Loan sẽ không bao giờ sẵn sàng quay trở lại đất mẹ. Tuy nhiên, hồi chuông báo tử cho sự thống nhất hòa bình được đưa ra vào tháng 6 năm 2020, khi Trung Quốc ra sức càn quét các quyền lực mới đối với Hồng Kông thông qua luật an ninh quốc gia mới.

 Công thức “một quốc gia, hai hệ thống” của Hồng Kông được cho là cung cấp một khuôn mẫu hấp dẫn cho sự thống nhất hòa bình, nhưng cuộc đàn áp của Bắc Kinh ở đó đã chứng minh rõ ràng lý do tại sao người Đài Loan có quyền từ chối một thỏa thuận như vậy.

Nhiều người ở Bắc Kinh nghi ngờ rằng Hoa Kỳ có đủ sức mạnh quân sự để ngăn Trung Quốc chiếm Đài Loan.

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc sẽ tiếp tục cống hiến cho sự thống nhất hòa bình cho đến ngày chiến tranh nổ ra, nhưng hành động của họ ngày càng cho thấy họ đang có một điều gì đó khác trong tâm trí. Khi căng thẳng với Hoa Kỳ ngày càng nóng lên, Trung Quốc đã tăng tốc các hoạt động quân sự của mình ở vùng lân cận Đài Loan, chỉ riêng trong năm 2020 đã tiến hành 380 cuộc xâm nhập vào vùng nhận dạng phòng không của hòn đảo. Vào tháng 4 năm nay, Trung Quốc đã gửi hạm đội lớn nhất từ trước đến nay của mình, 25 máy bay chiến đấu và máy bay ném bom, vào vùng nhận dạng phòng không của Đài Loan. Rõ ràng, ông Tập không còn cố gắng tránh leo thang bằng mọi giá khi quân đội của ông có khả năng chống lại sự hiện diện quân sự của Hoa Kỳ trong khu vực. Đã qua lâu rồi những ngày diễn ra cuộc khủng hoảng Đài Loan năm 1996, khi Hoa Kỳ điều hai nhóm tác chiến tàu sân bay ra khơi gần eo biển và Trung Quốc lùi bước. Hồi đó Bắc Kinh không muốn bị nhụt chí, và họ đã dành 25 năm tiếp theo để hiện đại hóa quân đội để không bị như vậy vào lần sau.

“NO OPTION IS EXCLUDED”

Those who doubt the immediacy of the threat to Taiwan argue that Xi has not publicly declared a timeline for unification—and may not even have a specific one in mind. Since 1979, when the United States stopped recognizing Taiwan, China’s policy has been, in the words of John Culver, a retired U.S. intelligence officer and Asia analyst, “to preserve the possibility of political unification at some undefined point in the future.” Implied in this formulation is that China can live with the status quo—a de facto, but not de jure, independent Taiwan—in perpetuity. 

But although Xi may not have sent out a save-the-date card, he has clearly indicated that he feels differently about the status quo than his predecessors did. He has publicly called for progress toward unification, staking his legitimacy on movement in that direction. In 2017, for instance, he announced that “complete national reunification is an inevitable requirement for realizing the great rejuvenation of the Chinese nation,” thus tying Taiwan’s future to his primary political platform. Two years later, he stated explicitly that unification is a requirement for achieving the so-called Chinese dream. 

Xi has also made clear that he is more willing than his predecessors to use force. In a major speech in January 2019, Xi called the current political arrangement “the root cause of cross-strait instability” and said that it “cannot go on generation to generation.” Chinese scholars and strategists I have spoken to in Beijing say that although there is no explicit timeline, Xi wants unification with Taiwan to be part of his personal legacy. When asked about a possible timeline by an Associated Press journalist in April, Le Yucheng, China’s vice foreign minister, did not attempt to assuage concerns of an imminent invasion or deny the shift in mood in Beijing. Instead, he took the opportunity to reiterate that national unification “will not be stopped by anyone or any force” and that while China will strive for peaceful unification, it does not “pledge to give up other options. No option is excluded.”

Chinese leaders, including Xi, regularly extol the virtues of integration and cooperation with Taiwan, but the prospects for peaceful unification have been dwindling for years. Fewer and fewer Taiwanese see themselves as Chinese or desire to be a part of mainland China. The reelection in January 2020 of Taiwanese President Tsai Ing-wen, who favors pursuing more cautious ties with China, reinforced Beijing’s fears that the people of Taiwan will never willingly come back to the motherland. The death knell for peaceful unification came in June 2020, however, when China exerted sweeping new powers over Hong Kong through a new national security law.

Hong Kong’s “one country, two systems” formula was supposed to provide an attractive template for peaceful unification, but Beijing’s crackdown there demonstrated clearly why the Taiwanese have been right to reject such an arrangement

Phần lớn quá trình hiện đại hóa đó, bao gồm cập nhật phần cứng, tổ chức, cơ cấu lực lượng và đào tạo, được thiết kế để cho phép Quân đội Giải phóng Nhân dân xâm lược và chiếm đóng Đài Loan. Ông Tập đã mở rộng khả năng của quân đội hơn nữa, thực hiện cuộc tái cơ cấu đầy tham vọng nhất của PLA kể từ khi thành lập, đặc biệt nhằm mục đích cho phép các lực lượng Trung Quốc tiến hành các hoạt động chung, trong đó không quân, hải quân, lục quân và lực lượng tên lửa chiến lược chiến đấu liên tục với nhau, cho dù trong một cuộc đổ bộ, một cuộc phong tỏa hay một cuộc tấn công bằng tên lửa - chính xác là các loại hoạt động cần thiết cho sự thống nhất vũ trang. Ông Tập đã khẩn trương thúc đẩy những cải cách đầy rủi ro này, mà nhiều người không được quân đội ưa chuộng, để đảm bảo rằng PLA có thể chiến đấu và chiến thắng các cuộc chiến tranh vào năm 2020.

Những tiếng nói ở Bắc Kinh cho rằng đã đến lúc sử dụng những khả năng quân sự mới này để chống lại Đài Loan ngày càng lớn hơn, một sự phát triển đáng kể trong thời đại kiểm duyệt nhiều hơn. Một số sĩ quan quân đội đã nghỉ hưu đã công khai tranh luận rằng Trung Quốc càng chờ đợi lâu thì càng khó kiểm soát Đài Loan. Các bài báo trên các hãng thông tấn nhà nước và trên các trang web nổi tiếng cũng đã thúc giục Trung Quốc hành động nhanh chóng. Và nếu các cuộc thăm dò dư luận được tin tưởng, người dân Trung Quốc đồng ý rằng đã đến lúc phải giải quyết vấn đề Đài Loan một lần và mãi mãi. Theo một cuộc khảo sát của Thời báo Hoàn cầu do nhà nước điều hành, 70% người dân đại lục ủng hộ mạnh mẽ việc sử dụng vũ lực để thống nhất Đài Loan với đại lục và 37% cho rằng tốt nhất là nếu chiến tranh xảy ra trong 3-5 năm nữa.

Các nhà phân tích và quan chức Trung Quốc mà tôi đã nói chuyện cũng tiết lộ những cảm xúc tương tự. Ngay cả những tiếng nói ôn hòa cũng thừa nhận rằng không chỉ những lời kêu gọi phổ biến vũ trang thống nhất trong nội bộ ĐCSTQ mà chính họ cũng đã khuyến nghị hành động quân sự với giới lãnh đạo cấp cao của Trung Quốc.

Những người khác ở Bắc Kinh bác bỏ lo ngại về một cuộc xâm lược của Trung Quốc là bị thổi phồng, nhưng cũng chung hơi thở, họ thừa nhận rằng Tập được bao quanh bởi các cố vấn quân sự, những người nói với ông với niềm tin rằng Trung Quốc hiện có thể giành lại Đài Loan bằng vũ lực với chi phí chấp nhận được.

SẴN SÀNG CHIẾN ĐẤU

Trừ khi Hoa Kỳ hoặc Đài Loan có động thái trước để thay đổi hiện trạng, ông Tập có thể sẽ chỉ xem xét việc tiến hành thống nhất vũ trang nếu ông tin tưởng rằng quân đội của mình có thể giành quyền kiểm soát thành công hòn đảo. Nó có thể không?

U.S. policymakers may hope that Beijing will balk at the potential costs of such aggression, but there are many reasons to think it might not. Support for armed unification among the Chinese public and the military establishment is growing. Concern for international norms is subsiding. Many in Beijing also doubt that the United States has the military power to stop China from taking Taiwan—or the international clout to rally an effective coalition against China in the wake of Donald Trump’s presidency. Although a Chinese invasion of Taiwan may not be imminent, for the first time in three decades, it is time to take seriously the possibility that China could soon use force to end its almost century-long civil war. 

“NO OPTION IS EXCLUDED”

Those who doubt the immediacy of the threat to Taiwan argue that Xi has not publicly declared a timeline for unification—and may not even have a specific one in mind. Since 1979, when the United States stopped recognizing Taiwan, China’s policy has been, in the words of John Culver, a retired U.S. intelligence officer and Asia analyst, “to preserve the possibility of political unification at some undefined point in the future.” Implied in this formulation is that China can live with the status quo—a de facto, but not de jure, independent Taiwan—in perpetuity. 

But although Xi may not have sent out a save-the-date card, he has clearly indicated that he feels differently about the status quo than his predecessors did. He has publicly called for progress toward unification, staking his legitimacy on movement in that direction. In 2017, for instance, he announced that “complete national reunification is an inevitable requirement for realizing the great rejuvenation of the Chinese nation,” thus tying Taiwan’s future to his primary political platform. Two years later, he stated explicitly that unification is a requirement for achieving the so-called Chinese dream. 

Xi has also made clear that he is more willing than his predecessors to use force. In a major speech in January 2019, Xi called the current political arrangement “the root cause of cross-strait instability” and said that it “cannot go on generation to generation.” Chinese scholars and strategists I have spoken to in Beijing say that although there is no explicit timeline, Xi wants unification with Taiwan to be part of his personal legacy. When asked about a possible timeline by an Associated Press journalist in April, Le Yucheng, China’s vice foreign minister, did not attempt to assuage concerns of an imminent invasion or deny the shift in mood in Beijing. Instead, he took the opportunity to reiterate that national unification “will not be stopped by anyone or any force” and that while China will strive for peaceful unification, it does not “pledge to give up other options. No option is excluded.”

Chinese leaders, including Xi, regularly extol the virtues of integration and cooperation with Taiwan, but the prospects for peaceful unification have been dwindling for years. Fewer and fewer Taiwanese see themselves as Chinese or desire to be a part of mainland China. The reelection in January 2020 of Taiwanese President Tsai Ing-wen, who favors pursuing more cautious ties with China, reinforced Beijing’s fears that the people of Taiwan will never willingly come back to the motherland. The death knell for peaceful unification came in June 2020, however, when China exerted sweeping new powers over Hong Kong through a new national security law. Hong Kong’s “one country, two systems” formula was supposed to provide an attractive template for peaceful unification, but Beijing’s crackdown there demonstrated clearly why the Taiwanese have been right to reject such an arrangement

SẴN SÀNG CHIẾN ĐẤU

Trừ khi Hoa Kỳ hoặc Đài Loan có động thái trước để thay đổi hiện trạng, ông Tập có thể sẽ chỉ xem xét việc tiến hành thống nhất vũ trang nếu ông tin tưởng rằng quân đội của mình có thể giành quyền kiểm soát thành công hòn đảo. Nó có thể không?

Câu trả lời là một vấn đề tranh luận, và nó phụ thuộc vào điều gì sẽ xảy ra để buộc Đài Loan đầu hàng. Bắc Kinh đang chuẩn bị cho bốn chiến dịch chính mà các nhà hoạch định quân sự của họ tin rằng có thể cần thiết để giành quyền kiểm soát hòn đảo. Đầu tiên bao gồm các cuộc không kích và tên lửa chung của PLA nhằm giải giáp các mục tiêu của Đài Loan - ban đầu là quân sự và chính phủ, sau đó là dân sự - và do đó buộc Đài Bắc phải phục tùng các yêu cầu của Trung Quốc. Thứ hai là một hoạt động phong tỏa trong đó Trung Quốc sẽ cố gắng tách hòn đảo ra khỏi thế giới bên ngoài bằng mọi thứ, từ các cuộc tấn công của hải quân đến tấn công mạng. Thứ ba liên quan đến tên lửa và các cuộc không kích chống lại các lực lượng Hoa Kỳ triển khai gần đó, với mục đích gây khó khăn cho Hoa Kỳ trong việc viện trợ cho Đài Loan trong giai đoạn đầu của cuộc xung đột. Chiến dịch thứ tư và cũng là chiến dịch cuối cùng là một nỗ lực đổ bộ lên đảo, trong đó Trung Quốc sẽ tiến hành một cuộc tấn công đổ bộ vào Đài Loan — có thể là đánh chiếm các đảo ngoài khơi của họ trước tiên như một phần của cuộc xâm lược theo từng giai đoạn hoặc ném bom rải thảm vào chúng khi hải quân, lục quân và không quân tập trung vào Đài Loan thích hợp.

Trong số các chuyên gia quốc phòng, có rất ít tranh luận về khả năng của Trung Quốc trong việc thực hiện ba chiến dịch đầu tiên trong số các chiến dịch này — cuộc tấn công chung, phong tỏa và sứ mệnh phản can thiệp. Những nỗ lực của Hoa Kỳ nhằm làm cho các căn cứ trong khu vực của họ trở nên kiên cường hơn và các hệ thống phòng thủ tên lửa của Đài Loan đều không thể sánh được với tên lửa hành trình và đạn đạo của Trung Quốc, những tên lửa tiên tiến nhất trên thế giới. Trung Quốc có thể nhanh chóng phá hủy cơ sở hạ tầng quan trọng của Đài Loan, chặn nhập khẩu dầu và cắt đứt quyền truy cập Internet của nước này — và duy trì sự phong tỏa như vậy vô thời hạn. Theo Lonnie Henley, một sĩ quan tình báo Hoa Kỳ đã nghỉ hưu và chuyên gia về Trung Quốc, “U.S. các lực lượng có thể đẩy qua một lượng nhỏ hàng cứu trợ, nhưng không nhiều hơn thế nữa. " Và bởi vì Trung Quốc có một hệ thống phòng không tinh vi như vậy, Hoa Kỳ sẽ có rất ít hy vọng giành lại ưu thế trên không hoặc hải quân bằng cách tấn công tàu vận tải tên lửa, máy bay chiến đấu hoặc tàu của Trung Quốc.

Nhưng chiến dịch thứ tư và cũng là chiến dịch cuối cùng của Trung Quốc — một cuộc tấn công đổ bộ vào chính hòn đảo — còn lâu mới đảm bảo thành công. Theo báo cáo năm 2020 của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ, “Trung Quốc tiếp tục xây dựng các khả năng góp phần vào một cuộc xâm lược toàn diện”, nhưng “một nỗ lực xâm lược Đài Loan có thể sẽ làm căng thẳng các lực lượng vũ trang của Trung Quốc và mời gọi sự can thiệp của quốc tế”.

Khi đó, Tư lệnh Bộ Chỉ huy Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương của Mỹ, Philip Davidson, cho biết vào tháng 3 rằng Trung Quốc sẽ có khả năng xâm lược thành công Đài Loan trong sáu năm. Các nhà quan sát khác cho rằng sẽ mất nhiều thời gian hơn, có lẽ đến khoảng năm 2030 hoặc 2035.

Những tiếng nói ở Bắc Kinh cho rằng đã đến lúc phải sử dụng các khả năng quân sự mới tìm thấy để chống lại Đài Loan ngày càng lớn hơn.

Điều mà mọi người đều đồng ý là Trung Quốc đã đạt được những bước tiến đáng kể trong khả năng tiến hành các hoạt động chung trong những năm gần đây và Hoa Kỳ cần có sự cảnh báo đầy đủ để xây dựng một nền phòng thủ thành công. Khi Bắc Kinh trau dồi các công nghệ giả mạo và gây nhiễu, họ có thể xáo trộn các hệ thống cảnh báo sớm của Hoa Kỳ và do đó giữ cho lực lượng Hoa Kỳ ở trong bóng tối trong những giờ đầu của một cuộc tấn công. Những cải cách quân sự của ông Tập đã cải thiện khả năng tác chiến mạng và tác chiến điện tử của Trung Quốc, những khả năng này có thể được huấn luyện về các mục tiêu dân sự cũng như quân sự. Như Dan Coats, khi đó là Giám đốc tình báo quốc gia của Hoa Kỳ, đã chứng thực vào năm 2019, Bắc Kinh có khả năng tấn công các cuộc tấn công mạng nhằm vào Hoa Kỳ sẽ gây ra “các tác động gián đoạn cục bộ, tạm thời đối với cơ sở hạ tầng quan trọng”. Các loại vũ khí tấn công của Trung Quốc, bao gồm tên lửa đạn đạo và tên lửa hành trình, cũng có thể phá hủy các căn cứ của Hoa Kỳ ở tây Thái Bình Dương trong vài ngày tới.

Với những khả năng được nâng cao này, nhiều chuyên gia Hoa Kỳ lo ngại rằng Trung Quốc có thể nắm quyền kiểm soát Đài Loan trước khi Hoa Kỳ có cơ hội phản ứng. Các trò chơi chiến tranh gần đây do Lầu Năm Góc và Tập đoàn RAND tiến hành đã cho thấy một cuộc đụng độ quân sự giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc về Đài Loan có khả năng dẫn đến thất bại của Hoa Kỳ, với việc Trung Quốc hoàn thành một cuộc xâm lược tổng lực chỉ trong vài ngày hoặc vài tuần.

Cuối cùng, đối với câu hỏi liệu Trung Quốc có sử dụng vũ lực hay không, nhận thức của các nhà lãnh đạo Trung Quốc về cơ hội chiến thắng của họ sẽ quan trọng hơn cơ hội chiến thắng thực tế của họ. Vì lý do đó, tin xấu là các nhà phân tích và quan chức Trung Quốc ngày càng bày tỏ sự tin tưởng rằng PLA đã chuẩn bị tốt cho một cuộc đối đầu quân sự với Hoa Kỳ về vấn đề Đài Loan. Mặc dù các chiến lược gia Trung Quốc thừa nhận ưu thế quân sự chung của Hoa Kỳ, nhưng nhiều người đã tin rằng vì Trung Quốc ở gần Đài Loan hơn và quan tâm đến nó nhiều hơn, nên cán cân quyền lực cục bộ có lợi cho Bắc Kinh.

Khi căng thẳng Mỹ-Trung gia tăng, các phương tiện truyền thông do nhà nước Trung Quốc bảo trợ đã lên tiếng nhiều hơn trong việc ca ngợi khả năng quân sự của đất nước. Vào tháng 4, Thời báo Hoàn cầu đã mô tả một chuyên gia quân sự giấu tên nói rằng “các cuộc tập trận của PLA không chỉ là cảnh báo, mà còn cho thấy khả năng thực sự và thực dụng để thống nhất hòn đảo nếu nói đến điều đó”. Nhà phân tích nói thêm, nếu Trung Quốc chọn xâm lược, quân đội Đài Loan “sẽ không có cơ hội”.

ĐI NHANH, ĐI CHẬM

Một khi Trung Quốc có đủ khả năng quân sự để cuối cùng giải quyết vấn đề Đài Loan, ông Tập có thể thấy rằng không thể làm như vậy về mặt chính trị, với chủ nghĩa dân tộc được nâng cao của cả ĐCSTQ và công chúng. Tại thời điểm này, Bắc Kinh có thể sẽ tiến tới một chiến dịch quân sự quy mô lớn, bắt đầu bằng các chiến thuật “vùng xám”, chẳng hạn như tăng cường tuần tra trên không và hải quân, và tiếp tục ngoại giao cưỡng bức nhằm buộc Đài Bắc đàm phán một giải pháp chính trị. .

Chiến tranh tâm lý cũng sẽ là một phần trong vở kịch của Bắc Kinh. Các cuộc tập trận của Trung Quốc xung quanh Đài Loan không chỉ giúp huấn luyện PLA mà còn làm suy yếu quân đội Đài Loan và chứng minh cho thế giới thấy rằng Hoa Kỳ không thể bảo vệ hòn đảo này. PLA muốn hiện diện thường xuyên ở eo biển Đài Loan. Các hoạt động của họ càng trở nên phổ biến, Hoa Kỳ càng khó xác định khi nào một cuộc tấn công của Trung Quốc sắp xảy ra, khiến PLA dễ dàng cho cả thế giới thấy một kẻ đồng phạm.

Đồng thời với việc đẩy mạnh các hoạt động quân sự ở eo biển này, Trung Quốc sẽ tiếp tục chiến dịch ngoại giao rộng lớn hơn để loại bỏ các ràng buộc quốc tế về khả năng sử dụng vũ lực, đặc quyền kinh tế hơn các quyền chính trị trong quan hệ với các nước khác và trong các cơ quan quốc tế, hạ thấp nhân quyền, và trên hết, thúc đẩy các chuẩn mực về chủ quyền và không can thiệp vào các vấn đề nội bộ. Mục tiêu của nó là tạo ra một câu chuyện rằng bất kỳ hành động sử dụng vũ lực nào chống lại Đài Loan đều sẽ mang tính chất phòng thủ và chính đáng trước những hành động khiêu khích của Đài Bắc và Washington. Tất cả những nỗ lực ngoại giao và cưỡng chế này sẽ đưa Trung Quốc đến gần hơn với sự thống nhất, nhưng họ sẽ không đạt được tất cả. Đài Loan không phải là đảo san hô hoang sơ ở Biển Đông mà Trung Quốc có thể tuyên bố chủ quyền miễn là các nước khác không phản ứng quân sự. Trung Quốc cần sự đầu hàng hoàn toàn của Đài Loan và điều đó có thể sẽ đòi hỏi một sự phô trương vũ lực đáng kể.

Nếu Bắc Kinh quyết định bắt đầu một chiến dịch cưỡng bức Đài Loan thuộc chủ quyền của Trung Quốc, họ sẽ cố gắng điều chỉnh các hành động của mình để ngăn cản sự can thiệp của Hoa Kỳ. Ví dụ, nó có thể bắt đầu với các lựa chọn quân sự chi phí thấp, chẳng hạn như tên lửa và không kích chung, và chỉ leo thang đến phong tỏa, chiếm giữ các đảo ngoài khơi và cuối cùng là một cuộc xâm lược toàn diện nếu các hành động trước đó của nó không đủ sức ép buộc. Đài Loan để đầu hàng. Được tiến hành chậm rãi trong nhiều tháng, cách tiếp cận dần dần để thống nhất vũ trang như vậy sẽ khiến Hoa Kỳ khó có phản ứng mạnh mẽ, đặc biệt nếu các đồng minh và đối tác của Hoa Kỳ trong khu vực muốn tránh một cuộc chiến tranh bằng mọi giá. Một cách tiếp cận dần dần, cưỡng chế cũng sẽ buộc Washington bắt đầu các cuộc xung đột trực tiếp giữa hai cường quốc. Và nếu Trung Quốc không nổ súng vào các lực lượng Hoa Kỳ, Hoa Kỳ sẽ khó thực hiện vụ việc ở nhà và ở các thủ đô châu Á đối với sự can thiệp quân sự của Hoa Kỳ nhằm ngăn chặn một cuộc xâm lược chậm chạp của Trung Quốc. Một cách tiếp cận gia tăng cũng sẽ mang lại lợi ích chính trị trong nước cho Bắc Kinh. Nếu Trung Quốc nhận được nhiều sự phản đối của quốc tế hơn dự kiến hoặc bị lôi kéo vào một chiến dịch chống lại Hoa Kỳ bắt đầu tồi tệ, họ sẽ có nhiều cơ hội để rút lui và tuyên bố “nhiệm vụ đã hoàn thành”.

Nhưng Trung Quốc có thể quyết định leo thang nhanh hơn nhiều nếu họ kết luận rằng Hoa Kỳ có khả năng can thiệp quân sự bất kể Bắc Kinh di chuyển nhanh chóng hay dần dần. Các nhà chiến lược quân sự Trung Quốc tin rằng nếu họ cho Hoa Kỳ thời gian để huy động và tích lũy hỏa lực ở khu vực lân cận eo biển Đài Loan, cơ hội chiến thắng của Trung Quốc sẽ giảm đi đáng kể. Do đó, họ có thể quyết định tấn công phủ đầu các căn cứ của Mỹ trong khu vực, làm tê liệt khả năng phản ứng của Washington.

Nói cách khác, sự răn đe của Hoa Kỳ - trong chừng mực nó dựa trên một mối đe dọa đáng tin cậy để can thiệp quân sự để bảo vệ Đài Loan - có thể thực sự khuyến khích một cuộc tấn công vào các lực lượng Hoa Kỳ một khi Bắc Kinh quyết định hành động. Mối đe dọa can thiệp của Mỹ càng đáng tin cậy, thì Trung Quốc càng có nhiều khả năng tấn công các lực lượng Mỹ trong khu vực trong cuộc tấn công mở màn. Nhưng nếu Trung Quốc nghĩ rằng Hoa Kỳ có thể đứng ngoài cuộc xung đột, họ sẽ từ chối tấn công các lực lượng Hoa Kỳ trong khu vực, vì làm như vậy chắc chắn sẽ đưa Hoa Kỳ vào cuộc chiến.

Luật sư tư vấn miễn phí

Gọi ngay
0902818158- 0906834543
0906834543
0902818158

Tin pháp luật

CÁC ĐỐI TÁC

  • Nhà Đất Phúc An Khang
  • The Diplomat
  • The NewYork Review of Book
  • CogitAsia
  • Reuters
  • Viet Studies
  • The NewYork Times
  • TIME
  • Bloomberg Bussiness