fanpage

Thống kê truy cập

  • Online: 34
  • Hôm nay: 1154
  • Tháng: 60480
  • Tổng truy cập: 3372679
Chi tiết bài viết

Cục diện thế giới sau đại dịch Covid-19 qua góc nhìn của 12 nhà tư tưởng

Giống như sự sụp đổ của Bức tường Berlin hay Ngân hàng Lehman Brothers, đại dịch mà virus corona gây ra là một sự kiện chấn động thế giới với những hệ quả sâu rộng mà chúng ta chỉ có thể bắt đầu tưởng tượng ngày hôm nay.

Có một điều rất chắc chắn là, giống như căn bệnh này đã cướp đi mạng sống của con người, phá vỡ thị trường và hé lộ năng lực (hoặc yếu kém) của chính phủ các nước, nó sẽ dẫn đến sự thay đổi vĩnh viễn về quyền lực chính trị và kinh tế theo những cách mà chỉ sau này ta mới hiểu rõ.

Để giúp chúng ta hiểu mặt đất đang dịch chuyển dưới chân mình như thế nào, Foreign Policy gần đây đã có cuộc trao đổi với 12 nhà tư tưởng hàng đầu từ khắp thế giới, thu thập những dự đoán của họ về trật tự toàn cầu sau đại dịch.

Stephen M. Waltz: Một thế giới ít cởi mở, ít thịnh vượng và ít tự do hơn

Stephen Walt là Giáo sư ngành quan hệ quốc tế tại Trường quản trị công John F. Kennedy (Đại học Harvard). Ông là người theo chủ nghĩa hiện thực trong quan hệ quốc tế, có cống hiến quan trọng đối với việc phát triển học thuyết phòng thủ tân hiện thực, cũng như là tác giả của học thuyết cân bằng mối đe dọa. Stephen Walt là tác giả và đồng tác giả của các cuốn sách như Nguồn gốc của đồng minh, Cách mạng và chiến tranh, Chính sách vận động hành lang của Israel và Chính sách đối ngoại Mỹ.

Đại dịch sẽ củng cố thẩm quyền nhà nước và chủ nghĩa dân tộc. Tất cả các cách thức và hệ thống lãnh đạo đều phải áp dụng các biện pháp khẩn cấp để quản lý khủng hoảng, và người dân có thể cảm thấy miễn cưỡng và mong muốn phải xóa bỏ các quyền lực mới này khi khủng hoảng kết thúc.

Covid-19 cũng sẽ đẩy nhanh sự thay đổi quyền lực và ảnh hưởng từ Tây sang Đông. Hàn Quốc và Singapore đã phản ứng tốt, ngay cả Trung Quốc đã kịp thời ngăn chặn tốt dịch bệnh sau những sai lầm ban đầu. Phản ứng ở châu Âu và châu Mỹ đã chậm chạp và ngớ ngẩn khi đặt lên bàn cân so sánh, càng làm mờ đi hào quang của “thương hiệu phương Tây”.

Những gì vẫn sẽ được giữ nguyên, không thay đổi là bản chất mâu thuẫn cơ bản của chính trị thế giới. Các bệnh dịch trước đây bao gồm cả dịch cúm 1918-1919 đã không chấm dứt sự cạnh tranh quyền lực lớn cũng như mở ra một kỷ nguyên hợp tác toàn cầu mới. Covid-19 cũng sẽ không biến đổi hoàn toàn tính chất của chính trị thế giới.

Chúng ta sẽ thấy một sự rút lui xa hơn khỏi quá trình siêu toàn cầu hoá, khi công dân tìm đến các chính phủ quốc gia để bảo vệ họ và khi các tiểu bang và các công ty tìm cách che chắn các lỗ hổng trong tương lai.

Nói tóm lại, COVID-19 sẽ tạo ra một thế giới ít cởi mở hơn, ít thịnh vượng hơn và ít tự do hơn. Đáng lẽ, con đường này sẽ không phải là lựa chọn duy nhất của chúng ta. Nhưng sự kết hợp của một loại virus chết người với kế hoạch không tương xứng và lãnh đạo không đủ năng lực đã đưa chúng ta vào tình thế mới và đáng lo ngại như hiện nay.

Robin Niblett: Dấu chấm hết của toàn cầu hoá

Robin Christian Howard Niblett là chuyên gia về quan hệ quốc tế người Anh. Ông hiện là Giám đốc Viện nghiên cứu Hoàng gia về quan hệ quốc tế, hay còn gọi là Chatham House.

Đại dịch có thể là giọt nước cuối cùng làm tràn ly của toàn cầu hoá kinh tế. Sức mạnh kinh tế và quân sự ngày càng gia tăng của Trung Quốc đã kích động một quyết tâm lưỡng đảng ở Mỹ trong việc tách rời bàn tay Trung Quốc khỏi công nghệ cao và sở hữu trí tuệ có nguồn gốc từ Mỹ. Họ cũng cố gắng buộc các đồng minh phải tuân theo. Trước khi Covid-19 xảy ra, nhiều công ty đã đặt câu hỏi về sự phụ thuộc vào chuỗi cung ứng đường dài, chủ yếu là để đáp ứng các mục tiêu chính trị và công cộng về giảm phát thải carbon. Giờ đây, COVID-19 đang buộc các chính phủ, công ty và xã hội tăng cường năng lực đối phó với thời gian tự cô lập kinh tế kéo dài.

Trong bối cảnh thế giới như hiện nay, dường như rất ít khả năng các quốc gia sẽ quay trở lại với ý tưởng toàn cầu hoá tất cả cùng có lợi như được xác định ở đầu thế kỷ XXI. Và nếu như không có động lực nào để bảo vệ lợi ích chung từ hội nhập kinh tế toàn cầu, kiến trúc quản trị kinh tế toàn cầu được thiết lập trong thế kỷ 20 sẽ nhanh chóng bị teo đi. Sau đó, các nhà lãnh đạo chính trị sẽ cần rất nhiều ý chí và kỷ luật tự giác để duy trì hợp tác quốc tế và đảm bảo không rút lui vào cạnh tranh địa chính trị.

Chứng minh cho công dân của họ thấy năng lực quản lý cuộc khủng hoảng Covid-19 sẽ đem lại nhiều lợi ích chính trị cho các nhà lãnh đạo. Nhưng những người thất bại sẽ khó cưỡng lại sự cám dỗ với việc đổ lỗi cho người khác về thất bại của họ.

Kishore Mahbubani: Toàn cầu hoá với Trung Quốc là trọng tâm

Kishore Mahbubani là chuyên gia và cựu quan chức ngoại giao Singapore. Ông từng là Bộ trưởng ngoại giao Singapore, Hiệu trưởng Đại học Quốc gia Singapore và Trường chính sách công Lý Quang Diệu. Ông hiện là Giáo sư danh dự của Viện Nghiên cứu châu Á.

Đại dịch Covid-19 sẽ không làm thay đổi căn bản các định hướng kinh tế toàn cầu. Nó sẽ chỉ thúc đẩy một sự thay đổi đã bắt đầu từ trước: chuyển từ toàn cầu hóa với Mỹ là trung tâm Mỹ sang toàn cầu hóa tập trung hơn với Trung Quốc là trọng tâm.

Tại sao xu hướng này sẽ tiếp tục? Người dân Mỹ đã mất niềm tin vào toàn cầu hóa và thương mại quốc tế. Các hiệp định thương mại tự do với họ là độc hại, có hoặc không có Tổng thống Donald Trump. Ngược lại, Trung Quốc đã không mất niềm tin, vì những lý do lịch sử sâu sắc hơn. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc hiện biết rõ rằng thế kỷ của nhục nhã từ năm 1842 tới 1949 là kết quả của sự tự mãn và nỗ lực vô ích của các nhà lãnh đạo để loại bỏ kết nối giữa Trung Quốc với thế giới. Ngược lại, vài thập kỷ hồi sinh kinh tế là kết quả của sự tham gia toàn cầu. Người dân Trung Quốc cũng đã trải qua một sự bùng nổ của niềm tin văn hóa. Họ tin rằng có thể cạnh tranh ở bất cứ đâu.

Do đó, như tôi ghi lại trong cuốn sách mới của mình, Có phải Trung Quốc đã thắng?, Mỹ có hai sự lựa chọn. Nếu mục tiêu chính của họ là duy trì vị thế thống trị, họ và Trung Quốc sẽ phải tham gia vào một cuộc thi địa chính trị - kinh tế với tổng bằng không. Tuy nhiên, nếu mục tiêu của Mỹ là cải thiện sự thịnh vượng của người dân Mỹ - vốn đã phải đối mặt với điều kiện xã hội xấu đi - thì họ nên hợp tác với Trung Quốc. Người khôn ngoan sẽ chỉ ra rằng hợp tác sẽ là sự lựa chọn tốt hơn. Tuy nhiên, giữa môi trường chính trị độc hại như Mỹ đối với Trung Quốc, lời khuyên tốt khó có thể thực hiện.

G. John Ikenberry: Các nền dân chủ sẽ thoát khỏi vỏ bọc của họ

Gilford John Ikenberry là chuyên gia về quan hệ quốc tế và chính sách đối ngoại của Mỹ. Ông hiện là giáo sư Đại học Princeton.

Trong ngắn hạn, cuộc khủng hoảng sẽ kích động tất cả các phe phái khác nhau trong cuộc tranh luận chiến lược lớn của phương Tây. Những người theo chủ nghĩa dân tộc và chống toàn cầu, diều hâu Trung Quốc và thậm chí cả những người theo chủ nghĩa quốc tế tự do đều sẽ tìm ra bằng chứng mới cho sự cấp bách của quan điểm của họ. Với thiệt hại kinh tế và sự sụp đổ xã hội đang diễn ra, khó có thể thấy gì khác ngoài sự củng cố của phong trào hướng tới chủ nghĩa dân tộc, sự cạnh tranh quyền lực siêu cường, sự phân tách chiến lược và những thứ tương tự.

Giống như trong những năm 1930 và 1940, cũng có thể có một dòng chảy ngược phát triển chậm hơn, một loại chủ nghĩa quốc tế thiết thực như Franklin D. Roosevelt và một vài chính khách khác bắt đầu nói rõ trước và trong chiến tranh. Sự sụp đổ của nền kinh tế thế giới những năm 1930 cho thấy các xã hội hiện đại đã kết nối như thế nào và họ dễ bị tổn thương như thế nào đối với những gì FDR gọi là ảnh hưởng dễ tiêm nhiễm. Mỹ ít bị đe dọa bởi các cường quốc khác hơn là các thế lực bên trong. Những gì FDR và những người theo chủ nghĩa quốc tế khác đã tạo ra là một trật tự sau chiến tranh là xây dựng lại một hệ thống mở với các hình thức bảo vệ và năng lực mới để quản lý sự phụ thuộc lẫn nhau. Mỹ không thể ẩn náu trong biên giới của mình, nhưng để hoạt động theo một trật tự hậu chiến mở đòi hỏi phải xây dựng một cơ sở hạ tầng toàn cầu về hợp tác đa phương.

Vì vậy, Mỹ và các nền dân chủ phương Tây khác có thể đi qua chuỗi phản ứng tương tự được thúc đẩy bởi cảm giác dễ bị tổn thương; phản ứng có thể mang tính dân tộc hơn lúc đầu, nhưng về lâu dài, các nền dân chủ sẽ ra khỏi vỏ bọc của họ để tìm ra một loại chủ nghĩa quốc tế thực dụng và bảo vệ mới.

Shannon K. O’Neil: Lợi nhuận thấp hơn, nhưng ổn định hơn

Shannon K. O'Neil là thành viên chương trình nghiên cứu Mỹ Latin của Hội đồng Quan hệ quốc tế (CFR). Bà là Giám đốc chương trình Sáng kiến Mỹ - Mexico tại CFR.

Covid-19 đang làm suy yếu các nguyên lý cơ bản của sản xuất toàn cầu. Các công ty bây giờ sẽ suy nghĩ lại và thu hẹp chuỗi cung ứng đa cấp, đa ngành đang thống trị sản xuất ngày nay.

Chuỗi cung ứng toàn cầu vốn đã bị đe doạ, cả về kinh tế và chính trị, do chi phí lao động Trung Quốc tăng, chiến tranh thương mại của Tổng thống Mỹ Donald Trump, và tiến bộ về robot, tự động hóa và in 3D, cũng như về mặt chính trị, do mất việc làm, đặc biệt là ở các nền kinh tế trưởng thành. Covid-19 hiện đã phá vỡ nhiều liên kết như sau: Việc đóng cửa nhà máy ở các khu vực bị ảnh hưởng đã khiến các nhà sản xuất khác cũng như bệnh viện, nhà thuốc, siêu thị và cửa hàng bán lẻ lâm vào hoàn cảnh thậm chí không còn hàng tồn kho để bán.

Ở phía bên kia của đại dịch, nhiều công ty sẽ yêu cầu biết nhiều hơn về nguồn cung của họ đến từ đâu và sẽ đánh đổi hiệu quả để giữ thặng dư. Chính phủ cũng sẽ can thiệp, buộc những gì họ cho là các ngành công nghiệp chiến lược phải có kế hoạch dự phòng và dự trữ trong nước. Lợi nhuận sẽ giảm, nhưng nguồn cung ổn định sẽ tăng.

Shivshankar Menon: Mục đích hữu ích của đại dịch

Shivshankar Menon là nhà ngoại giao Ấn Độ, từng là Cố vấn an ninh quốc gia dưới thời cựu Thủ tướng Manmohan Singh.

Cho dù chúng ta vẫn còn đang ở giai đoạn đầu của dịch bệnh, nhưng có ba điều đã trở nên rõ ràng. Đầu tiên đại dịch virus corona sẽ thay đổi chính trị của chúng ta, cả ở bên trong các quốc gia và giữa chúng. Ngay cả những người theo chủ nghĩa tự do giờ đây cũng dịch chuyển theo khuynh hướng trao quyền lực cho chính phủ. Chính phủ thành công tương đối trong việc khắc phục đại dịch và hiệu quả kinh tế của nó sẽ làm trầm trọng thêm hoặc làm giảm các vấn đề an ninh và sự phân cực gần đây trong xã hội.

Dù bằng cách nào, vai trò trung tâm của chính phủ đã trở lại. Kinh nghiệm cho đến nay cho thấy những người có thẩm quyền hoặc những người theo chủ nghĩa dân túy không thể đối phó với đại dịch tốt hơn. Thật vậy, những nơi phản ứng sớm và thành công, như Hàn Quốc và Đài Loan, đều là những nền dân chủ, không phải là những quốc gia do các nhà lãnh đạo dân túy hay độc tài điều hành.

Thứ hai, đây chưa phải là sự kết thúc của một thế giới kết nối. Đại dịch là bằng chứng cho sự phụ thuộc lẫn nhau của chúng ta. Nhưng trong tất cả các hình thức tổ chức xã hội đã có một bước ngoặt vào trong, tìm kiếm quyền tự chủ và kiểm soát số phận của một người khác. Chúng ta đang hướng đến một thế giới nghèo hơn, xấu hơn và nhỏ hơn.

Cuối cùng, có dấu hiệu của hy vọng và nhân văn. Ấn Độ đã chủ động triệu tập một hội nghị video của tất cả các nhà lãnh đạo Nam Á để tạo ra một phản ứng chung của khu vực đối với mối đe dọa. Nếu đại dịch khiến chúng ta phải nhận ra mối quan tâm thực sự của mình trong việc hợp tác đa phương về các vấn đề toàn cầu lớn mà chúng ta phải đối mặt, thì tức là ý nghĩa của nó sẽ phục vụ một mục đích hữu ích.

Joseph S. Nye, Jr: Sức mạnh Mỹ sẽ cần một chiến lược mới

Joseph Samuel Nye Jr. là nhà khoa học chính trị người Mỹ. Ông từng làm Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng, Chủ tịch Hội đồng Tình báo Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Bill Clinton.

Năm 2017, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã công bố một chiến lược an ninh quốc gia mới tập trung vào cạnh tranh quyền lực siêu cường. Covid-19 cho thấy chiến lược này là không thoả đáng. Ngay cả khi Mỹ chiếm ưu thế như một cường quốc, họ không thể bảo vệ an ninh của mình bằng cách hành động một mình. Như Richard Danzig đã tóm tắt vấn đề vào năm 2018: “Công nghệ thế kỷ 21 là toàn cầu, không chỉ trong phân phối mà còn về hậu quả của chúng. Các mầm bệnh, hệ thống AI, virus máy tính và phóng xạ khác – nếu vô tình bị giải phóng bởi những người khác – có thể trở thành vấn đề của cả chúng và chúng ta. Các hệ thống báo cáo đồng ý, kiểm soát chung, kế hoạch dự phòng chung, định mức và điều ước phải được theo đuổi như là phương tiện kiểm duyệt nhiều rủi ro lẫn nhau của chúng ta”.

Về các mối đe dọa xuyên quốc gia như Covid-19 và biến đổi khí hậu, việc nghĩ đến sức mạnh của Mỹ đối với các quốc gia khác là không đủ. Chìa khóa thành công cũng là học được tầm quan trọng của chia sẻ quyền lực với người khác. Mỗi quốc gia đều đặt lợi ích quốc gia lên hàng đầu, câu hỏi quan trọng là mức độ rộng hay hẹp của lợi ích này được xác định. Covid-19 cho thấy chúng ta đang thất bại trong việc điều chỉnh chiến lược của mình với thế giới mới này.

John Allen: Lịch sử của COVID-19 sẽ được viết bởi người chiến thắng

Tướng John R. Allen là Chủ tịch viện Brookings. Ông từng là Tổng tư lệnh NATO, Chỉ huy quân đội Mỹ tại Afghanistan.

Như mọi khi, lịch sử sẽ được viết bởi những người chiến thắng trên đỉnh cao của cuộc khủng hoảng Covid-19. Mỗi quốc gia, và cả mỗi cá nhân, đang trải qua sự căng thẳng xã hội của căn bệnh này theo những cách mới và mạnh mẽ. Kết quả không thể tránh khỏi là, những quốc gia kiên trì với hệ thống chính trị và kinh tế độc đáo của họ, cũng như từ quan điểm y tế công cộng, sẽ tuyên bố thành công, trong khi những người khác sẽ có một kết cục tàn khốc hơn. Đối với một số người, điều này sẽ xuất hiện như một chiến thắng vĩ đại và dứt khoát cho nền dân chủ, đa phương và chăm sóc sức khỏe toàn cầu. Đối với những người khác, nó sẽ giới thiệu những lợi ích rõ ràng trên nền tảng cai trị độc đoán.

Dù bằng cách nào, cuộc khủng hoảng này sẽ cải tổ cơ cấu quyền lực quốc tế theo những cách mà chúng ta chỉ có thể bắt đầu tưởng tượng. Covid-19 sẽ tiếp tục giảm hoạt động kinh tế và gia tăng căng thẳng giữa các quốc gia. Về lâu dài, đại dịch có thể sẽ làm giảm đáng kể năng lực sản xuất của nền kinh tế toàn cầu, đặc biệt là nếu các doanh nghiệp đóng cửa và các cá nhân tách khỏi lực lượng lao động. Nguy cơ trật tự đảo lộn này đặc biệt lớn đối với các quốc gia đang phát triển và các quốc gia khác có tỷ lệ lớn lao động dễ bị tổn thương về kinh tế. Hệ thống quốc tế sẽ lần lượt chịu áp lực lớn, dẫn đến sự bất ổn và xung đột lan rộng trong và trên khắp các quốc gia.

Laurie Garrett: Một giai đoạn mới đầy kịch tính trong chủ nghĩa tư bản toàn cầu

Laurie Garrett là tác giả và nhà báo Mỹ từng đoạt giả Pulitzer về loạt bài báo về dịch Ebola năm 1996.

Về cơ bản, cú sốc đối với hệ thống tài chính và kinh tế của thế giới là sự thừa nhận rằng chuỗi cung ứng và mạng lưới phân phối toàn cầu rất dễ bị phá vỡ. Do đó, đại dịch Covid-19 sẽ không chỉ có tác dụng kinh tế lâu dài mà còn dẫn đến một sự thay đổi cơ bản hơn. Do đó, đại dịch sẽ không chỉ có tác động kinh tế lâu dài mà còn dẫn đến thay đổi cơ bản hơn. Toàn cầu hóa cho phép các công ty phát triển sản xuất trên toàn thế giới và đưa sản phẩm của họ ra thị trường một cách kịp thời, bỏ qua các chi phí lưu kho. Hàng tồn kho trên kệ trong hơn một vài ngày được coi là thất bại thị trường. Nguồn cung phải được cung cấp và vận chuyển ở mức độ toàn cầu, được bố trí cẩn thận. Covid-19 đã chứng minh rằng mầm bệnh không chỉ có thể lây nhiễm cho người mà còn đầu độc toàn bộ hệ thống chỉ trong thời gian rất ngắn.

Với quy mô tổn thất thị trường tài chính mà thế giới đã trải qua kể từ tháng Hai, khó có công ty nào xoay xở đúng lúc, đúng cách về mô hình và sản xuất phán trên toàn cầu. Kết quả có thể là một giai đoạn mới đầy kịch tính trong chủ nghĩa tư bản toàn cầu, trong đó chuỗi cung ứng được đưa đến gần nhà hơn và chứa đầy dư thừa để bảo vệ chống lại sự gián đoạn trong tương lai. Điều đó có thể ảnh hưởng đến các công ty và lợi nhuận ngắn hạn nhưng làm cho toàn bộ hệ thống trở nên linh hoạt hơn.

Richard N. Haass: Thêm nhiều nhà nước thất bại

Richard Nathan Haass là nhà ngoại giao Mỹ. Ông từng là Chủ tịch Hội đồng Đối ngoại quốc gia và là cố vấn thân cận của cựu Bộ trưởng Ngoại giao Colin Powell.

Vĩnh viễn không phải là một từ tôi thích, nhưng tôi nghĩ rằng cuộc khủng hoảng virus corona ít nhất sẽ diễn ra trong vài năm, sẽ khiến hầu hết các chính phủ hướng nội, tập trung vào những gì diễn ra trong biên giới của họ chứ không phải là về những gì xảy ra ngoài họ. Tôi dự đoán những động thái lớn hơn đối với khả năng tự cung cấp có chọn lọc (và kết quả là, việc tách rời) đưa ra lỗ hổng trong chuỗi cung ứng. Ngoài ra, ta còn có thể chứng kiến sự phản đối gay gắt hơn đối với những làn sóng nhập cư quy mô lớn; sự sụt giảm hoặc thiếu sẵn sàng đối với cam kết giải quyết các vấn đề khu vực hoặc toàn cầu (bao gồm cả biến đổi khí hậu) do cần phải dành nguồn lực để xây dựng lại và giải quyết hậu quả kinh tế của cuộc khủng hoảng trong nước. Nhiều chính quyền sẽ gặp khó khăn trong việc phục hồi, với sự yếu kém của nhà nước và quốc gia thất bại thậm chí còn trở nên phổ biến hơn.

Tôi dự đoán nhiều quốc gia sẽ gặp khó khăn trong việc phục hồi sau cuộc khủng hoảng, với sự yếu kém về nhà nước và các quốc gia thất bại trở thành một đặc điểm phổ biến hơn nữa của thế giới. Cuộc khủng hoảng có thể sẽ góp phần làm cho mối quan hệ Trung-Mỹ ngày càng xấu đi và sự suy yếu của hội nhập châu Âu. Về mặt tích cực, chúng ta sẽ thấy một số củng cố khiêm tốn trong hệ thống quản trị y tế công cộng toàn cầu. Nhưng nhìn chung, một cuộc khủng hoảng bắt nguồn từ toàn cầu hóa sẽ làm suy yếu thay vì bổ sung thêm sự sẵn sàng và khả năng đối phó với vấn của thế giới.

Kori Schake: Mỹ đã thất bại trong bài kiểm tra khả năng lãnh đạo

Kori N. Schake là Phó Giám đốc Học viện Chiến lược quốc tế Mỹ, từng có nhiều năm làm việc cho Bộ Quốc phòng và Hội đồng An ninh quốc gia. Bà từng là cố vấn đối ngoại cho chiến dịch tranh cử tổng thống năm 2008 của Thượng nghị sĩ John McCain.

Mỹ sẽ không còn được coi là một nhà lãnh đạo quốc tế vì chính phủ của nước này đã bày tỏ một sự tự ái hẹp hòi và không đủ năng lực. Những ảnh hưởng toàn cầu của đại dịch này có thể đã bị suy giảm rất nhiều do các tổ chức quốc tế cung cấp nhiều thông tin sớm hơn, điều này sẽ cho các chính phủ thời gian để chuẩn bị và đưa nguồn lực đến nơi họ cần nhất. Đây là điều mà Mỹ có thể đã tổ chức, cho thấy rằng trong khi đó là lợi ích cá nhân, nó không chỉ là lợi ích cá nhân. Washington đã thất bại trong bài kiểm tra lãnh đạo và thế giới tồi tệ hơn vì điều đó.

Nicholas Burns: Ở mọi quốc gia, chúng ta đều thấy sức mạnh của tinh thần con người

Đại dịch Covid-19 là cuộc khủng hoảng toàn cầu lớn nhất trong thế kỷ này. Độ sâu và quy mô của nó là rất lớn. Cuộc khủng hoảng sức khỏe cộng đồng đe dọa mỗi trong số 7,8 tỷ người trên Trái đất. Cuộc khủng hoảng tài chính và kinh tế có thể vượt quá tác động của nó trong cuộc Đại suy thoái 2008-2009. Mỗi cuộc khủng hoảng có thể tạo ra một cơn địa chấn làm thay đổi vĩnh viễn hệ thống quốc tế và cán cân sức mạnh như chúng ta biết.

R. Nicholas Burns là giảng viên đại học, nhà ngoại giao và bình luận Mỹ. Ông hiện giảng dạy tại Trường quản trị công John F. Kennedy (Đại học Harvard).

Cho đến nay, sự hợp tác quốc tế vẫn chưa đủ. Nếu Mỹ và Trung Quốc, các quốc gia hùng mạnh nhất thế giới, không thể gạt bỏ cuộc chiến ngôn từ mà họ phải chịu trách nhiệm cho cuộc khủng hoảng và dẫn đầu hiệu quả hơn, thì cả hai quốc gia có thể bị giảm uy tín. Nếu Liên minh châu Âu không thể cung cấp hỗ trợ có mục tiêu hơn cho 500 triệu công dân của mình, chính phủ quốc gia có thể lấy lại nhiều quyền lực hơn từ Brussels trong tương lai. Tại Mỹ, điều bị đe dọa nhất là năng lực của chính phủ liên bang trong việc cung cấp các biện pháp hiệu quả để ngăn chặn khủng hoảng.

Tuy nhiên, ở mỗi quốc gia, có rất nhiều ví dụ về sức mạnh tinh thần con người của các bác sĩ, y tá, lãnh đạo chính trị và công dân bình thường thể hiện sự kiên cường, hiệu quả và khả năng lãnh đạo. Điều đó mang đến hy vọng rằng loài người trên khắp thế giới có thể thắng thế để đối phó với thử thách phi thường này.

Chu Quang (theo Foreign Policy)

Luật sư tư vấn miễn phí

Gọi ngay
0902818158- 0906834543
0906834543
0902818158

CÁC ĐỐI TÁC

  • Nhà Đất Phúc An Khang
  • The Diplomat
  • The NewYork Review of Book
  • CogitAsia
  • Reuters
  • Viet Studies
  • The NewYork Times
  • TIME
  • Bloomberg Bussiness