TIN TỨC

fanpage

Thống kê truy cập

  • Online: 223
  • Hôm nay: 198
  • Tháng: 1621
  • Tổng truy cập: 5245625
Chi tiết bài viết

LỜI NGUYỀN CỦA TÀI NGUYÊN 9.2022

Lời bình : 

Sáng nay 18.11.2022 trời cuối thu đầu Đông ..ngẫm quán xét xưa nay ,trong bão của kỷ nguyên hỗn loạn ( ông Tập Tàu và ông Biden Mỹ vừa bắt tay tại G 20 Indo và nói thế giới đủ lớn cho cả 2 . Ý sâu xa là Tàu Mỹ chia hai thế giới ví qua cuộc chiến Ukraine Nga 9 tháng Nga đã chẳng làm nên trò trống gì đáng để giử ngôi thứ 3 trong cuộc đại cờ tam quốc kỷ 21 ) thì nước nào chỉ dựa vào thế mạnh tài nguyên để làm thực lực cốt lõi đều tất yếu bị bỏ lại phía sau ( left behind )  .

Ngay như Tàu ,một đại quốc mà trong gần 100 năm rơi vào cảnh tệ hại Châu Á bệnh phu ,cũng do Mao ,chu ,Đặng  rỏ ra không thể lấy đất rộng dân đông làm sức mạnh trong kỷ 20 và 21 ..

Nhờ cái giác ngộ sâu xa đó mà Tàu đã thay đỗi hoàn toàn tư duy để hòa hoãn với Mỹ và phương Tây ,hấp thu công nghệ 4 hiện đại  để chỉ 45 năm trở thành 1 pro siêu cường sánh với Mỹ ..

Nhật ,Anh ,Đức đều không có ưu đãi  tàinguyen đễ dựa .thế mà họ đều là các đại bá công nghệ cả thôi ..

Nước Viêt ,lại từ đâu mà  tự hãnh diện quá mức về tài nguyên đến mức  kiêu ngạo ,rồi ru ngủ trong cái vỏ ốc văn minh phong kiến có màu sắc dân tộc . Để chìm ngập trong bao cuộc chiến can qua .Mãi đến cuối kỷ 20 ,cùng với sự tan vở của hệ thống kinh tế xô viết ,VN mới tự thức tĩnh kiễm đếm mình là ai ,có gì còn gì trong cái thế giới hỗn loạn tranh giành này . Nhìn sang Đông Á ,1 nước Hàn 60 năm trước còn thua kém Việt thì nay 30 năm nữa -2052- không biết có bén được gót chăng ?!!!  Hàn nào có tải nguyên gì ! Rừng chẳng vàng biển chẳng Bạc ,thế nhưng có trái tim và trí tuệ canh tân đổi mới và luôn thúc thời .

Cánh chuồn 18.11.2022

 

 

 

 

Nước Nga có ba mặt hàng chủ lực: Một là vũ khí, hai là dầu, ba là khí đốt. Các mặt hàng khác, hầu hết đều phải mua của nước ngoài. Quần áo thì mua của Việt Nam, điện thoại di động, tivi, tủ lạnh, ô tô, thiết bị văn phòng đều phải nhập khẩu. Kế thừa truyền thống Liên Xô trước đây, nước Nga hiện nay, hầu như không sản xuất được hàng tiêu dùng có khả năng cạnh tranh trên thị trường quốc tế. Nước Nga bán vũ khí, bán dầu, bán khí để nhập khẩu tất cả những gì cần thiết. Đất đai rộng lớn, tài nguyên dồi dào, chỉ cần khai thác tài nguyên với chi phí thấp, bán tài nguyên với giá cao, cũng đã đủ nuôi 150 triệu dân Nga ở mức sống cao, nên nước Nga không cần phải sản xuất các mặt hàng khác. Các ngành nghề khác, nếu có mở ra, thì tiền lương và lợi nhuận cũng không thể cạnh tranh với các ngành phục vụ khai thác tài nguyên, nên không ai làm. Hơn nữa, chính phủ Nga, nắm nguồn lợi từ khai thác tài nguyên, sẽ dễ dàng trợ cấp cho người dân, bằng nhiều hình thức khác nhau, sao cho, làm ít hưởng nhiều hoặc không làm mà vẫn có ăn. Từ đó, nền kinh tế Nga phụ thuộc vào tài nguyên. Chính phủ Nga nắm tài nguyên, bán tài nguyên, như ông địa chủ phát canh thu tô, gia trưởng, không cần phải lắng nghe bất cứ ai, vì nguồn thu ngân sách chủ yếu là từ tài nguyên, chứ không phải từ tiền thuế của công dân với những phiếu bầu. Nền chính trị độc tài của Putin, duy trì được lâu, là vì, nền kinh tế của nước Nga dựa trên sức mạnh tài nguyên. Đây là hiện tượng mang tính qui luật. Nó không chỉ diễn ra ở nước Nga, mà còn, diễn ra ở một số nước khác, sống dựa vào tài nguyên tương tự nước Nga.

Từ sau sau nửa thế kỷ hai mươi đến nay, xảy ra một hiện tượng lạ là các quốc gia giàu tài nguyên lại có tốc độ phát triển kinh tế chậm hơn các quốc gia nghèo tài nguyên. Những nước giàu tài nguyên dầu mỏ như Irac, Iran và một số nước dầu mỏ ở Trung Đông lại phát triển chậm hơn các nước nghèo tài nguyên như  Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore. Gần đây nhất là nước Venezuela có tài nguyên dầu mỏ vào loại bậc nhất thế giới nhưng trồi lên sụt xuống rất thất thường. Tổng thống Hugo Chávez quốc hữu hóa các công ty khai thác dầu mỏ để chia lợi tức cho dân, để rồi từ đó dân không phải làm gì mà vẫn có ăn. Giá dầu lên thì đồng bolivar tăng giá, dân chúng sung sướng, hoan hô Tổng thống Hugo Chávez. Giá dầu xuống thì đồng bolivar mất giá, dân chúng biểu tình. Nền chính trị độc tài của Tổng thống Hugo Chávez xây dựng dựa trên tài nguyên dầu mỏ. Giá dầu lên, Hugo Chávez được hoan hô; giá dầu xuống, Hugo Chávez bị chống đối dữ dội.

Không riêng gì Venezuela, các nước giàu tài nguyên dầu mỏ đều bị nạn độc tài. Saddam Hussein của Iraq là trường hợp độc tài điển hình. Dựa trên nguồn thu từ dầu, ông ta có thể ban phát cho bất cứ ai tiền bạc để duy trì quyền lực. Năm 1975, Saddam Hussein, khi đó là Chủ tịch Hội đồng Chỉ huy Cách mạng của Iraq, gặp bà Nguyễn Thị Bình, không cần thủ tục nào, đã quyết định ngay: “Chúng tôi quyết định tặng miền Nam 400 ngàn tấn dầu, coi như đây là món quà gửi nhân dân miền Nam nhân ngày chiến thắng và cho vay thêm 1.5 triệu tấn nữa”. Tháng 2/2002, sắp nghỉ hưu, bà Nguyễn Thị Bình đến thăm Irag để bộc bạch về món nợ cũ và được Tổng thống Saddam Hussein xóa nợ theo thủ tục của một nhà độc tài dựa trên tài nguyên dầu mỏ. Theo tường thuật của Bà Nguyễn Thị Bình thì thủ tục xóa nợ cho Việt Nam đơn giản đến mức làm bà bất ngờ: "Năm 1975, tôi thăm Iraq, Tổng thống đã quyết định cho Việt Nam vay dầu, lúc đó chúng ta còn rất trẻ. Đến bây giờ chỉ còn vài tháng nữa là tôi nghỉ hưu mà chúng tôi vẫn chưa trả được hết nợ cho Iraq. Tôi cảm thấy trong lòng không vui. Nghe đến đây, Saddam Hussein nói ngay:  [Mong bà về nghỉ bình yên, giữ gìn sức khoẻ và không phải suy nghĩ gì cả. Từ giờ phút này trở đi, giữa chúng ta không có nợ nần gì với nhau nữa". Bà Bình một lần nữa lại không tin vào tai mình, quay sang hỏi lại đại sứ Nguyễn Quang Khai (khi ấy đang kiêm vai trò thông dịch viên): ”Khai, em hỏi lại xem có đúng Tổng thống Saddam Hussein nói như vậy không? Rất nhanh ý, biết bà Bình có thể chưa hiểu hết ý của mình, ông Saddam nói tiếp: Tôi không biết con số cụ thể Việt Nam còn nợ Iraq bao nhiêu, 5 giờ chiều nay, tôi sẽ cử Phó Tổng thống Taha Yassin Ramadan đến dinh thự bà đang ở để ký Biên bản thoả thuận xoá toàn bộ số nợ này”]. Việt Nam đã hưởng lợi từ việc xóa nợ theo cách của nhà độc tài Saddam Hussein, nhưng nếu nhà lãnh đạo nào của Việt Nam mà sử dụng ngân sách quốc gia theo kiểu Saddam Hussein thì dân Việt Nam khó bề chấp nhận.

Một số nước giàu tài nguyên đã mắc phải những căn bệnh như lười biếng, độc tài và tham nhũng. Ngược lại, một số nước nghèo tài nguyên lại phát triển kinh tế rất nhanh, với nền dân chủ vững chắc, như Nhật Bản, Singapore, Đài Loan, Hàn Quốc. Từ những hiện tượng này, các nhà kinh tế học rút ra kết luận về 'Lời Nguyền Của Tài Nguyên', nó cũng tương tự như thành ngữ "Ăn của rừng, rưng rưng nước mắt" hoặc "Nhất phá sơn lâm, nhì đâm hà bá" của người Việt Nam. Ỷ lại vào tài nguyên, khai thác tài nguyên và sử dụng tài nguyên không đúng cách đều phải trả giá. Đó là bản chất của Lời Nguyền của tài nguyên. Trong phạm vi gia đình, nếu con cái chỉ chăm chú hưởng lợi từ đất đai, tài sản do cha mẹ để lại, cũng có thể sinh bệnh lười biếng và gia trưởng như các nhà độc tài được hưởng lợi từ tài nguyên quốc gia. "Ăn của rừng, rưng rưng nước mắt' là lời cảnh báo, nếu không nhận ra thì phải trả giá theo đúng lời nguyền của tài nguyên./.

Luật sư tư vấn miễn phí

Gọi ngay
0902818158- 0906834543
0906834543
0902818158

Tin pháp luật

CÁC ĐỐI TÁC

  • Nhà Đất Phúc An Khang
  • The Diplomat
  • The NewYork Review of Book
  • CogitAsia
  • Reuters
  • Viet Studies
  • The NewYork Times
  • TIME
  • Bloomberg Bussiness